“Flying Higher”, bay cao hơn nữa

Sinh ra trong một gia đình Châu Á, tôi đã được định đoạt cho toàn những thứ gì to tát. Cuộc đời tôi được sắp đặt ngay lúc lọt lòng. Tôi sẽ tốt nghiệp bác sĩ năm 28 tuổi, từ một trường danh giá. Năm 35 tuổi, tôi sẽ mở phòng mạch và sẽ kiếm bộn bạc. Nếu không thành bác sĩ thì tôi sẽ phải thành luật sư. Cha mẹ tôi muốn những gì tốt nhất cho tôi, hy vọng một ngày nào đó, tôi có thể đi được đôi hia vạn dặm họ đưa cho tôi. Nhưng liệu đôi hia có vừa chân tôi? Tôi vật lộn để đạt được điều mong đợi đó và thường thì không theo kịp. Ba mẹ tôi cho tôi tất cả những gì tôi cần và ngược lại, họ cũng mong đợi tôi phải xứng đáng nhất. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng không đủ. Tôi không thể đi bằng đôi giày của mình. (more…)

Romeo trần thế

Minh Thùy

“Giây phút ban đầu, ngày ta gặp nhau, mắt ta thầm trao biết bao nhiêu lời âu yếm…”

Mấy ai nắm bắt được giây phút ban đầu với người tình đầu tiên. Một tia chớp nháng lửa, hai trái tim choảng nhau.
Tia chớp đi qua đời Hân từ vài dòng tìm bạn trên tờ tuần báo văn nghệ thứ Bảy. Kẻ chủ mưu không ai khác hơn là Kim Sa. Chính nó cắt mẩu tin ấy trên báo, dấm dúi đem vào lớp, nháy mắt ra hiệu cho Hân: đến điểm hẹn ở thư viện vào giờ ra chơi. (more…)

Yêu bạn gái của bạn mình

Wei Nong (Trung Quốc)
Đỗ Mai Quyên
(dịch)

Tôi và Leo là bạn cùng lớp đại học với nhau. Ở trường, chúng tôi cùng chung chí hướng, tình như thủ túc. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi cùng nhau đến Bắc Kinh lập nghiệp, làm chung một công ty, công ty đó là do cậu ấy giới thiệu tôi đến. Ở đó quan hệ giữa mọi người có phần phức tạp, Leo quan tâm, chăm sóc tôi hệt như anh em. Về sau tôi đến một công ty khác làm việc. Công việc rất bận rộn, nhưng khi mệt mỏi hoặc thời gian không thuận tiện, tôi vẫn nhớ đến Leo, gọi điện thoại cho cậu ta, tìm một nơi thanh vắng, nhâm nhi vài ly với nhau, nói chuyện trên trời dưới đất. Chẳng biết từ khi nào mà Leo không thể thoải mái đi chơi được. Thì ra, cậu ta đã yêu rồi. Đúng vào lúc tôi mắng cậu ta “trọng sắc khinh bạn”, tôi cũng gặp được tình yêu. Chắc cũng phải hơn một năm, chúng tôi không gặp nhau, ai cũng chìm đắm vào men ngọt ngào của tình ái. (more…)

Thời giờ là tiền bạc

Thảo hun hai cô con gái như thường lệ trước khi đi làm. Diễm Mi, con bé đang học lớp ba vòng cánh tay quanh cổ má, cánh tay ngừng hơi lâu, không muốn rời. Thoáng chần chừ, Thảo với tay lấy chùm chìa khóa, đứng thẳng dậy. Vừa đi ra cửa, Thảo vừa kịp dặn Diễm Tú nhớ tắt hết đèn đuốc trong nhà trước khi hai chị em đi học. Thế mà trên đường ra nhà để xe, Diễm Mi mở cửa sổ, gọi với theo: “Má… hun con cái nữa.” Không quay nhìn con, Thảo lắc đầu trả lời: “Má không có thì giờ.” (more…)

Chuyện Người Thương Binh Trở Về

Đây là một câu chuyện thật đau lòng xảy ra trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Chuyện kể về một người lính trẻ Hoa Kỳ trở về nhà sau khi tham chiến tại Việt Nam. Từ thành phố San Francisco người lính trẻ gọi điện thoại về nhà cha mẹ. “Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà, nhưng con có một điều xin cha mẹ. Con có đem theo một người bạn thân.” (more…)

Chuyện tình mùa xuân

“Chuyện tình mùa xuân” của thiếu úy John Blanchart.

Mùa xuân năm 1944. Thiếu úy John Blanchart đứng hồi hộp ở Grand Central, là ga xe lửa trung tâm của thành phố New Work. Anh chăm chú quan sát tất cả, từng người qua lại. Vì hôm nay, anh sẽ được gặp Hallis Meinel. (more…)